Warning: file_put_contents(/home/congchun/public_html/logs/error_logs/tmp/01-03-2021_721452f48b97dd0b8db7954ae21bbd20.log): failed to open stream: Disk quota exceeded in /home/congchun/public_html/includes/class/error.class.php on line 392

Warning: file_put_contents(/home/congchun/public_html/logs/error_logs/tmp/01-03-2021_87d4bad7325c63ad2ead6b0ab23b696d.log): failed to open stream: Disk quota exceeded in /home/congchun/public_html/includes/class/error.class.php on line 392

Warning: file_put_contents(/home/congchun/public_html/logs/error_logs/tmp/01-03-2021_ccff4ec538a925338959250234cf1fe9.log): failed to open stream: Disk quota exceeded in /home/congchun/public_html/includes/class/error.class.php on line 392
Hai Doanh Nhân Từ Hai Phương Trời - VĂN PHÒNG CÔNG CHỨNG GIA ĐỊNH

Hai Doanh Nhân Từ Hai Phương Trời

“Càng nhiều góc nhìn, càng đến gần với sự thật – Alan Phan”

Tuổi trẻ không chỉ có nghĩa là trẻ tuổi, mà còn có nghĩa là năm tháng tươi đẹp nhất cuộc đời. Ở cái tuổi ấy, trong ba thứ: sức khỏe, thời gian và tiền bạc, chúng ta chỉ thiếu tiền thôi, còn thời gian và sức khỏe thì luôn đong đầy. Năm tháng qua đi khi về già ta sẽ nhận thấy tiền bạc hóa ra là thứ ít quan trọng nhất trong ba thứ trên. Nghĩa là tuổi trẻ là giai đoạn quý giá nhất đời người vì sỡ hữu trọn vẹn hai món quà lớn nhất của cuộc sống là sức khỏe và thời gian. Ta vốn được nghe nhiều người nói đến điều này rồi, nhưng hỡi ôi, sao chúng ta vẫn đang để cho tuổi trẻ của mình trôi qua một cách hời hợt và vô nghĩa đến thế? Với trí óc hạn hẹp được định hướng, phần lớn tuổi trẻ hiện tại của chúng ta vẫn cho rằng tiền bạc, hơn hết, mới là thứ quan trọng nhất, cần thiết nhất là đáng lưu tâm nhất. Và rồi ta vô tình lãng quên hai món quà quý giá nhất đời, thời gian và sức khỏe. Thật ngu ngốc, thật đáng trách nhưng cũng thật đáng thương làm sao.

Tại sao lại như thế? Tuổi trẻ của chúng ta dường như đang ngủ quá say và quá lâu không chịu thức dậy để tận dụng hai món quà quý giá nhất? Đó là lãng phí, là ngu ngốc, hay cả hai? Trong bài viết trước tôi có gợi một nguyên nhân nho nhỏ, chính xác hơn là một sự đổ lỗi, cho các bậc phụ huynh, rằng chính họ là nguyên nhân góp phần tạo nên sự thụ động, ù lì nơi thế hệ trẻ, làm mất đi khả năng tự lập của chúng ta bằng thứ tình yêu bao la vô bờ bến. Thật ra, thoạt nghe thì những điều đó có vẻ hợp lý, nhưng dù hợp lý đến thế nào cũng vẫn không đủ, không đủ vì đó là chỉ cách để đổ lỗi, để biện minh mà thôi. Tuổi trẻ của chúng ta chỉ nên nhìn nhận nguyên do đó cho biết để mà tương lai bớt bao bọc con cái mình như thế. Còn thứ chúng ta thật sự cần, không phải là đổ lỗi, tất nhiên, cũng không phải là ngậm ngùi bực tức rồi để đó. Thứ mà thế hệ trẻ thật sự cần, là hành động, hành động để đập tan những gì ta chưa hài lòng, hành động để xây dựng nên một thế giới tốt đẹp hơn, cho mọi người hay đơn giản là cho chính mình. Điều này thật sự không khó, nhưng sao mọi người cứ tránh né và nêu hoài những lý do cũ rích mốc meo? Phải chăng lại tại vì ta đã ngủ quá lâu để có thể sẵn sàng thức dậy? Một giảng viên của tôi từng nói “Thật ngạc nhiên khi quá nhiều người sống như thể họ có một cuộc đời khác đang cất trong ngăn tủ vậy”. Câu này nếu viết cho tuổi trẻ có thể thành “Thật ngạc nhiên khi quá nhiều bạn trẻ sống như thể họ còn có một tuổi trẻ khác cất trong ngăn bàn.” Bạn biết đấy, đồ ăn để lâu không ăn sẽ bị hư, quần áo để lâu không xài sẽ bị lỗi mốt, đồ điện lâu không xài có thể bị chập điện. Riêng tuổi trẻ, nếu bạn cứ để đó mà không xài, không tận dụng, tôi e là nó sẽ không hư, không lỗi mốt, không chập điện nhưng nó sẽ biến mất mãi mãi, không một dấu vết và rồi cả phần đời còn lại bạn sẽ phải sống trong nuối tiếc ngập tràn mà thôi. Viễn cảnh đó, thật tôi không dám tưởng tượng thêm nữa.

- See more at: http://elearning.com.vn:8088/hoc-duong-n/khong-co-trai-nghiem-tuoi-tre-khong-dang-mot-xu-ct269#sthash.rGXZdGEV.dpuf

Tuổi trẻ không chỉ có nghĩa là trẻ tuổi, mà còn có nghĩa là năm tháng tươi đẹp nhất cuộc đời. Ở cái tuổi ấy, trong ba thứ: sức khỏe, thời gian và tiền bạc, chúng ta chỉ thiếu tiền thôi, còn thời gian và sức khỏe thì luôn đong đầy. Năm tháng qua đi khi về già ta sẽ nhận thấy tiền bạc hóa ra là thứ ít quan trọng nhất trong ba thứ trên. Nghĩa là tuổi trẻ là giai đoạn quý giá nhất đời người vì sỡ hữu trọn vẹn hai món quà lớn nhất của cuộc sống là sức khỏe và thời gian. Ta vốn được nghe nhiều người nói đến điều này rồi, nhưng hỡi ôi, sao chúng ta vẫn đang để cho tuổi trẻ của mình trôi qua một cách hời hợt và vô nghĩa đến thế? Với trí óc hạn hẹp được định hướng, phần lớn tuổi trẻ hiện tại của chúng ta vẫn cho rằng tiền bạc, hơn hết, mới là thứ quan trọng nhất, cần thiết nhất là đáng lưu tâm nhất. Và rồi ta vô tình lãng quên hai món quà quý giá nhất đời, thời gian và sức khỏe. Thật ngu ngốc, thật đáng trách nhưng cũng thật đáng thương làm sao.

Tại sao lại như thế? Tuổi trẻ của chúng ta dường như đang ngủ quá say và quá lâu không chịu thức dậy để tận dụng hai món quà quý giá nhất? Đó là lãng phí, là ngu ngốc, hay cả hai? Trong bài viết trước tôi có gợi một nguyên nhân nho nhỏ, chính xác hơn là một sự đổ lỗi, cho các bậc phụ huynh, rằng chính họ là nguyên nhân góp phần tạo nên sự thụ động, ù lì nơi thế hệ trẻ, làm mất đi khả năng tự lập của chúng ta bằng thứ tình yêu bao la vô bờ bến. Thật ra, thoạt nghe thì những điều đó có vẻ hợp lý, nhưng dù hợp lý đến thế nào cũng vẫn không đủ, không đủ vì đó là chỉ cách để đổ lỗi, để biện minh mà thôi. Tuổi trẻ của chúng ta chỉ nên nhìn nhận nguyên do đó cho biết để mà tương lai bớt bao bọc con cái mình như thế. Còn thứ chúng ta thật sự cần, không phải là đổ lỗi, tất nhiên, cũng không phải là ngậm ngùi bực tức rồi để đó. Thứ mà thế hệ trẻ thật sự cần, là hành động, hành động để đập tan những gì ta chưa hài lòng, hành động để xây dựng nên một thế giới tốt đẹp hơn, cho mọi người hay đơn giản là cho chính mình. Điều này thật sự không khó, nhưng sao mọi người cứ tránh né và nêu hoài những lý do cũ rích mốc meo? Phải chăng lại tại vì ta đã ngủ quá lâu để có thể sẵn sàng thức dậy? Một giảng viên của tôi từng nói “Thật ngạc nhiên khi quá nhiều người sống như thể họ có một cuộc đời khác đang cất trong ngăn tủ vậy”. Câu này nếu viết cho tuổi trẻ có thể thành “Thật ngạc nhiên khi quá nhiều bạn trẻ sống như thể họ còn có một tuổi trẻ khác cất trong ngăn bàn.” Bạn biết đấy, đồ ăn để lâu không ăn sẽ bị hư, quần áo để lâu không xài sẽ bị lỗi mốt, đồ điện lâu không xài có thể bị chập điện. Riêng tuổi trẻ, nếu bạn cứ để đó mà không xài, không tận dụng, tôi e là nó sẽ không hư, không lỗi mốt, không chập điện nhưng nó sẽ biến mất mãi mãi, không một dấu vết và rồi cả phần đời còn lại bạn sẽ phải sống trong nuối tiếc ngập tràn mà thôi. Viễn cảnh đó, thật tôi không dám tưởng tượng thêm nữa.

- See more at: http://elearning.com.vn:8088/hoc-duong-n/khong-co-trai-nghiem-tuoi-tre-khong-dang-mot-xu-ct269#sthash.rGXZdGEV.dpuf
Trước Tết, tôi có bữa ăn tối với 2 doanh nhân ghé thăm California trên đường đi Việt Nam. Anh bạn Việt vừa từ Indiana thăm 2 con đang du học, vội vàng về nước cho kịp ăn Tết với vợ và gia đình. Anh bạn Mỹ từ Florida đang trên đường đi công tác tìm cơ hội đầu tư ở Indonesia, Myanmar và Việt Nam. Hai góc nhìn của hai anh về cùng một môi trường kinh doanh (Việt Nam) cho thấy sự khác biệt giữa tư duy và kết luận của doanh nhân Việt và nước ngoài, dựa trên kỹ năng, tầm nhìn và nguồn lực của mình và tổ chức.

Anh H. quen tôi từ hơn 20 năm trước trong một hội thảo ở Hồng Kong. Anh kiếm được khá tiền khi Việt Nam vừa mở cửa rồi phất lên cao nhờ bất động sản và chứng khoán. Anh đã là triệu phú đô la hiếm hoi của Việt Nam thời đó khi gặp tôi; và đang xông xáo đi tìm cơ hội và thị trường ở Trung Quốc, Nhật Bản cũng như quanh Asean. Sau vài cuộc gặp, tôi thành thực nhận xét là anh khó làm ăn tại các nơi này vì lợi thế cạnh tranh của anh và những doanh nghiệp anh đang sở hữu gần như không đủ mạnh so với các công ty gốc Hoa. Tôi đề nghị anh điếu nghiên thêm về thị trường Âu Mỹ và giới thiệu cho anh vài đối tác nơi đây.

Sau vài năm vất vả, anh thành công và tạo ra ba kho hàng bán sỉ tại San Francisco, Chicago và New Jersey; chuyên cung cấp các hàng tạp phẩm rẻ tiền cho những ngôi chợ gọi là dollar stores (hay 99 cents only) khắp nước Mỹ. Anh khoe thương vụ cho 2013 đã đạt gần 40 triệu UD dollars. Tuy nhiên, anh cũng mất số tiền lớn khi thoái vốn không kịp,  lúc thị trường BDS và chứng khoán tại Việt Nam chuyển hướng vào 2010. Dù thế nào, so với các doanh nghiệp nội địa, công ty anh tương đối ổn định và tương lai khá vững vàng nếu không phạm phải những lỗi lầm chiến lược tai hại.

Nhưng trong bữa ăn, anh lại tư lự và bi quan hơn thực tại. Anh chia sẻ:

“Môi trường kinh doanh vĩ mô tại Việt Nam hoàn toàn do chính phủ kiểm soát; và em đồng ý với anh, là không ai có thể tin vào lời nói hay hành động của các quan chức. Mặc cho những phát biểu, nghị quyết về thay đổi, đơn giản hóa cơ chế, bộ máy công quyền càng ngày càng phình to và nặng nề, vì đây là lực chống lưng duy nhất của chính phủ, bảo đảm mọi quyền lực và quyền lợi của quan chức được bảo tồn. “

“Do đó, ngân sách sẽ tiếp tục tăng cao, không thể quân bình nổi. Thuế phí sẽ phải tận thu nhiều hơn, nợ công phải tiếp tục gia tăng, các hổ trợ kích cầu cho doanh nghiệp nhà nước sẽ không thể cắt bỏ và doanh nghiệp tư nhân nội phài è cổ chịu trận. Bọn đầu tư FDI thì phải ban cho nhiều ưu đãi vì chúng biết là FDI và kiều hối là 2 cột trụ chính cho nền kinh tế này”

“Hệ thống ngân hàng chỉ là vỏ bọc để hút tiền dân, nợ xấu thì giấu diếm như mèo giấu c.t; thống kê từ chính phủ đến tư nhân toàn là tiểu thuyết; dự án công thì sinh sản khắp nơi bù vào phần thiếu phong bì từ doanh nghiệp thua lỗ hay phá sản; trái phiếu đủ loại đủ kiểu phát hành vô tội vạ; tạo một áp lực phá giá tỷ suất rất gần trong tương lai.”

“Nhìn vào lăng kính vi mô, tình trạng khó khăn của các doanh nghiệp tư nhân tạo nên những cạnh tranh mới vô cùng khốc liệt. Doanh nhân Việt bắt đầu làm ăn theo cách của Trung Quốc: rút ruột hay xài nguyên liệu rẻ tiền, không còn quan tâm đến chất lượng, thương hiệu; và hàng giả, hàng nhái, hàng dởm…bắt đầu tràn lan. Dù không làm ăn tại thị trường nội địa, hàng em mua tại Việt Nam để xuất khẩu bắt đầu gặp nhiều tai tiếng ở đủ mọi phân khúc; bây giờ, em phải cho người qua Thái Lan, Indonesia…tìm nguồn hàng thay thế…”

“Em ra nước ngoài, nhiều Việt kiều thích bàn về trận chiến quyền lực trên chóp bu đảng hay chuyện thay đổi thể chế. Bọn dân như em thì gần như không quan tâm lắm, ngoại trừ các nhóm lợi ích do những lãnh đạo lập ra làm sân sau. Như anh vẫn nói, không ai có đặc quyền đặc lợi mà tự ý rời bỏ, em thấy đảng CS chắc còn sống sót vài chục năm nữa. Bộ máy công an, quân đội của họ còn mạnh lắm. Dân lại ngu dốt nữa. Nếu các tay thân Trung Quốc nắm quyền thì cơ chế cứ quy theo Trung Quốc; còn các tay tư bản đỏ cầm cờ thì ta lại học theo Putin. Dù thế nào, chắc chắn mình không có phần…và không nên mất thì giờ bàn đến yếu tố này.”

“Điểm sáng duy nhất của nền kinh tế là những hiệp ước thương mại chính phủ sắp ký với nước ngoài. Chúng sẽ buộc chính phủ phải thị trường hóa cơ chế thêm vài bước, tạo ra nhiều cơ hội mới và bắt doanh nghiệp phải tăng kỹ năng cạnh tranh. Tuy nhiên, các doanh nghiệp nội hoàn toàn không chuẩn bị, thiếu nguồn lực và quá yếu kém về công nghệ, thương hiệu hay quản trị. Các doanh nghiệp FDI, phần lớn là Trung Quốc, sẽ nắm bắt những cơ hội vàng này. Miếng bánh cho doanh nghiệp nội sẽ chỉ là gia tăng số doanh thu gia công.”

“Lúc trước, em còn định đem tiền về Việt Nam để đầu tư vào vài cơ sở sản xuất. Nhưng nhìn tương lai xa gần, em không thấy nhiều triển vọng. Sự trì trệ sẽ kéo dài. Em bắt đầu lo tạo dựng cho 2 đứa con sắp ra trường một cuộc sống ổn định ở Mỹ, không phải là quê hương mình, nhưng tốt hơn cho hơn đời chúng nó”.

Sau đó vài hôm, tôi lại có dịp ăn tối với Ralph C. một CEO khoảng 50 tuổi của một quỹ đầu tư cỡ trung có trụ sở tại Bahamas. Tôi cũng quen Ralph hơn 20 năm trước khi ông và tôi cùng đầu tư vào một resort bên Mexico và cùng mất hơn 50 phần trăm vốn. Hiện nay, quỹ của Ralph đang quản lý khoảng 6 tỷ US dollars; chuyên đầu tư vào các thị trường mới nổi của Latin America, nhiều nhất là vào Brasil và Colombia. Sau khi kinh tế Brasil bị trượt dốc trong vài năm qua, Ban Quản Lý quỹ bắt đầu chuyển đổi danh mục qua ASEAN, khởi đầu với Indonesia và Philippines. Kỳ này, Ralph sẽ ghé lại Việt Nam và Myanmar để điều nghiên tình hình địa phương rồi quyết định.

Quỹ dự định đầu tư khoảng 50 triệu US dollars cho Việt Nam trong 3 năm tới. Ngồi cạnh Ralph là Mike, nguyên giám đốc Citibank vùng Đông Á, đi theo tư vấn. Ông cũng muốn tôi đi theo cùng về Đông Á; nhưng công việc của tôi bên này còn rất bừa bộn. Tôi hỏi ông và Mike về nhận định sơ khởi trước khi đến Việt Nam lần đầu?

“Theo các tài liệu đã đọc, chúng tôi rất lạc quan. Việt Nam có dân số đến 90 triệu, trẻ, năng động và thích tư bản kiểu Mỹ. Tiềm năng tăng trưởng lớn, vì thu nhập đầu người còn room để vươn mạnh, và tỷ lệ học hành của người dân còn cao hơn Trung Quốc.”

“Ai cũng khen doanh nhân Việt giỏi, cần cù và lanh lợi. Chúng tôi nghĩ họ không kém người Hoa hay người Do Thái; và chắc chắn, giỏi hơn người Indonesia hay người Thái.”

“Một yếu tố khác là chính quyền Hà Nội. Dù là cộng sản, nhưng họ quan tâm đến việc làm ăn, kiếm tiền với Âu Mỹ. Nhờ độc tài, cơ chế chính trị ổn định hơn các quốc gia dân chủ khác ở ASEAN. Nhiều người than phiền là họ tham nhũng, chà đạp nhân quyền…nhưng đó là chuyện riêng của người Việt Nam. Theo kinh nghiệm của chúng tôi, chính quyền càng tham nhũng thì thủ tục hành chánh càng dễ biến đổi, đơn giản hóa, luật lệ có thể dễ dàng, lợi cho nhà đầu tư. Chi phí cho môi trường, luật lao động…cũng rẻ hơn.”

“Theo chúng tôi, khi Samsung, hay Intel hay Hitachi, đã đầu tư cả tỷ US dollars vào Việt Nam, họ đã điều nghiên mọi lợi hại về kinh tế, tài chính, chính trị. Nếu họ thấy tốt, thì chúng tôi sẵn sàng bầy đàn theo họ.”

“Một số lượng lao động lớn ở nông thôn đang dồn về đô thị để tìm việc. Đây là một bảo đảm về nguồn cung và cho chúng tôi thấy lương nhân công Việt còn ở vị trí thấp khá lâu, so với chuẩn mực thế giới.”

“Tuy nhiên, Việt Nam cũng là một nước có sản lượng nông nghiệp cao như gạo, cà phê, hải sản…Nhiều cơ hội tăng trưởng vì giá nguyên liệu sẽ bị kềm ở mức thấp.”

“Theo chúng tôi nhận xét, các doanh nghiệp địa phương còn rất yếu kém, không đủ khả năng cạnh tranh với các công ty đa quốc. Đây là một cơ hội tốt để xâm nhập thị trường Việt dễ dàng hơn.”

“Chương trình IPO các doanh nghiệp nhà nước sẽ tăng thanh khoản cho thị trường chứng khoán. Dù các công ty thân hữu của quan chức sẽ nắm phần lớn những tài sản với giá rẻ mạt, nhưng khi họ có thêm cash, cả nền kinh tế sẽ hưởng lợi chung.

Trong cả hai bữa ăn, tôi không nói nhiều. Phần thì vẫn còn bị cảm, phần thì lúc này sao tôi lười suy nghĩ hay phân tích về Việt Nam. Hình ảnh quê hương lênh đênh như trong một giấc mơ, không đẹp hay kinh dị, nhưng lạ lùng và xa cách.

Đầu năm, những bức hình về cái ngai vàng và cung điện, một video tên YouTube về con lợn bị chém giết man rợ, những lời tuyên bố sáo rỗng về triển vọng lạc quan….y hệt như những năm trước đây. Những câu chuyện “hot” trong cuối năm qua như chuyện phóng xạ, chuyện xe Hà Hồ đâm người, chuyện dinh thự hoành tráng do “các em kết nghĩa” tặng…đã chìm vào quên lãng. Mọi người bận rộn …chém gió với nhãn quan năm mới trong các quán nhậu, karaoke hay cafe quen thuộc.

Chưa bao giờ tôi cảm nhận được chiều sâu của cái irrelevance như hiện nay. Như đi xem một cuốn phim không biết gọi là bi hay hài kịch? Phim chiếu đi chiếu lại, màn nhung không chịu hạ, và phần lớn khán giả đã ngủ gục. Có lẽ nên bỏ vé, đi ra bờ biển nói chuyện với những cánh hải âu?

  • Tác giả bài viết: Alan Phan
  • Nguồn tin: Góc nhìn Alan - 2 March 2015
 
© 2014 CÔNG CHỨNG GIA ĐỊNH. All rights reserved

VĂN PHÒNG CÔNG CHỨNG TRẦN QUỐC PHÒNG
(Tên cũ: VĂN PHÒNG CÔNG CHỨNG GIA ĐỊNH)


Địa chỉ: 214/B2 Nguyễn Trãi, Phường Cư Trinh, Q1, Tp HCM
(Hẻm 214B Nguyễn Trãi)
Điện thoại: (+84)-28-62911116                              Fax: (+84)-28-629111169    
Email: congchunggiadinh@gmail.com               Website: www.congchunggiadinh.com

Thiết kế web NGÔI SAO SỐ Solutions
  • Đang truy cập: 12
  • Hôm nay: 1655
  • tháng này: 1655
  • Tổng lượt truy cập: 4172094

Warning: file_put_contents(/home/congchun/public_html/logs/error_logs/tmp/01-03-2021_0cb62be0f803da5c38c4df935b94fbaf.log): failed to open stream: Disk quota exceeded in /home/congchun/public_html/includes/class/error.class.php on line 392

Warning: file_put_contents(/home/congchun/public_html/logs/error_logs/tmp/01-03-2021_0cb62be0f803da5c38c4df935b94fbaf.log): failed to open stream: Disk quota exceeded in /home/congchun/public_html/includes/class/error.class.php on line 392